Có một lão hành khất
kia đứng trước cửa nhà của một người phú hộ để xin bố thí. Nhưng
thay vì bố thí, người phú hộ đã xua đuổi và khi thấy kẻ đó cứ ở lì, đã
nhặt một hòn đá ném vào lão ăn mày. Bị hòn đá ném trúng vào mặt
khiến máu chảy đầm đìa, lão hành khất tức giận lắm, nhưng không làm
gì được người giàu có kia. Sau khi băng tạm vết thương, lão ta đã nhặt
lấy cục đá ném trúng mặt mình cất vào bị, rồi tự nhủ: “Ta sẽ mang
theo hòn đá này cho đến ngày mi bị sa cơ thất thế. Bấy giờ ta sẽ
dùng chính nó để ném trả vào mặt mi”. Nhiều năm sau, lời chúc dữ
của lão hành khất đã thành hiện thực. Do biển lận công quỹ, nên người
phú hộ đã bị bắt và còn bị tịch biên toàn bộ tài sản. Trong lúc
lính đến vây bắt ông ta, thì lão hành khất kia cũng có mặt. Lòng căm
hận ngày xưa giờ đây lại có dịp bùng phát. Lão ta cứ bám theo đám
người áp tải kia, tay nắm chắc hòn đá năm xưa chờ dịp thuận tiện ném
vào mặt tên phú hộ để rửa hận. Nhưng đến khi nhìn thấy gương mặt tiều
tụy hốc hác của người này, thì lão lại động lòng thương. Lão tự nhủ:
“Bây giờ thì tên phú hộ này cũng chỉ là một kẻ khố rách áo ôm đâu
có khác gì ta. Hắn đã bị mất hết tài sản, lại còn bị gông cùm trong
ngục tối chịu tội không biết đến khi nào. Như vậy là ông Trời đã trả
báo điều dữ xưa hắn đã làm cho ta rồi. Vậy ta cần chi phải báo oán
nữa?”. Nghĩ thế rồi, lão hành khất buông tay cho hòn đá rơi xuống
đất và âm thầm bỏ đi nơi khác. (Báo Công giáo Việt Nam)
Đã là con người, việc trả
thù là không tránh khỏi. Đã nhiều lần tôi lên kế hoạch trả thù người đã hại tôi,
trả thù cách nào để không vi phạm pháp luật, nghĩ tới nghĩ lui vẫn không tìm ra
được cách nào. Cũng có lúc lại nghĩ: trả thù thì được cái gì? Trả thù qua lại
chẳng được ích gì. Nghĩ đi nghĩ lại chỉ thấy nhức đầu mà chẳng ra được gì, rồi
dần dần cũng quên đi. Nhưng khi quên đi rồi lại thấy hay, chẳng còn lo nghĩ gì
nữa, tinh thần thoải mái hơn. Hơn nữa, Chúa dậy cần phải biết tha thứ: “Anh em hãy tha thứ, thì sẽ được
Thiên Chúa thứ tha.” Thế rồi tôi thử dần, lúc đầu thấy khó, chịu đựng
nhiều rồi quen. Nhiều khi tức lắm, giận lắm, nhưng lại kịp nghĩ bỏ qua đi, giận
làm gì cho nó càng tức hơn. Thật thế, khi biết tha thứ rồi thì cảm thấy rất
thoải mái, hạnh phúc, sung sướng, vì chẳng còn lo nghĩ gì. Nếu không tin cứ thử
làm sẽ thấy.
Thiên Chúa dậy: Anh em đừng xét đoán, thì anh em sẽ
không bị Thiên Chúa xét đoán. Anh em đừng lên án, thì sẽ không bị Thiên Chúa
lên án. Anh em hãy tha thứ, thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha. ( Lc 6,37)
Lạy Thánh Tâm Chúa Giêsu,
Đấng Hiền lành và khiêm nhường, xin cho con biết bỏ đi những ganh ghét, tị
hiềm, trả thù mà biết sống yêu thương chan hoà với mọi người, nhất là biết tha
thứ luôn mãi như Chúa luôn tha thứ cho con.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét