Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2017

Đừng lo lắng về ngày mai

Sách Hoài Nam Tử có ghi lại một câu chuyện dạy đời như sau:

Một ông lão ở gần biên giới giáp với nước Hồ phía Bắc nước Tàu, gần bên Trường thành có nuôi một con ngựa. Một hôm con của ông lão dẫn ngựa ra gần biên giới cho ăn cỏ, vì lơ đễnh nên con ngựa vọt chạy qua nước Hồ mất dạng. Những người trong xóm nghe tin đến chia buồn với ông lão. Ông lão rất bình tỉnh nói:  Biết đâu con ngựa chạy mất ấy sẽ đem lại điều tốt cho tôi.

Vài tháng sau, con ngựa chạy mất ấy quay trở về, dẫn theo một con ngựa của nước Hồ, cao lớn và mạnh mẽ. Người trong xóm hay tin liền đến chúc mừng ông lão và nhắc lại lời ông lão đã nói trước đây. Ông lão không có vẻ gì vui mừng, nói:  Biết đâu việc được ngựa Hồ nầy sẽ dẫn đến tai họa cho tôi.

 Quả nhiên con trai của ông lão rất thích cưỡi ngựa, thấy con ngựa Hồ cao lớn mạnh mẽ thì thích lắm, liền nhảy lên lưng cỡi nó chạy đi. Con ngựa Hồ chưa thuần nết, chưa quen người nên nhảy loạn lên, con ông lão bị ngựa Hồ hất xuống đất, bị té gãy một xương đùi thành ra què chân chịu cảnh tật nguyền. Người trong xóm vội đến chia buồn với ông lão, thật không ngờ con ngựa không tốn tiền mua nầy lại gây ra tai họa cho con trai của ông lão như thế. Ông lão thản nhiên nói:  Xin các vị chớ lo lắng cho tôi, con tôi bị ngã gãy chân, tuy bất hạnh đó, nhưng biết đâu nhờ họa nầy mà lại được phúc đó.


Một năm sau, nước Hồ kéo quân sang xâm lấn Trung nguyên. Các trai tráng trong vùng biên giới đều phải sung vào quân ngũ chống ngăn giặc Hồ. Quân Hồ thiện chiến, đánh tan đạo quân mới gọi nhập ngũ, các trai tráng đều bị tử trận, riêng con trai ông lão vì bị què chân khỏi phải đi lính, nên còn sống sót.

Qua câu chuyện trên cho ta thấy không cần thiết phải lo nghĩ cho ngày mai, mà hãy tìm nước Thiên Chúa như Chúa đã nói: "Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho. Vậy, anh em
đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy." (Mt 6, 33-34)
Lạy Chúa Giêsu, xin cho con biết từ bỏ những cái không cần thiết ở trên đời, nhất là tiền bạc, đam mê mù quáng, những cái chỉ có lợi trên thế gian mà có thể mất linh hồn, để con tìm kiếm nước Thiên Chúa là sự vĩnh cửu.

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2017

Bó rau cuối cùng

TTCT - Nhật ký à! Mấy hôm nay Hà Nội lạnh quá, đã khoác mấy lần áo mà đi ngoài trời vẫn cảm nhận được cái rét thấu vào da thịt. Quá 12 giờ trưa, lập cập rời thư viện tìm vội cái gì nhét vào bụng, chợt bắt gặp một dáng hình nhỏ thó, một dáng hình nhà quê lọt thỏm giữa lòng phố thị.
Bà lão thấp bé, da đồi mồi, bận vào mình có lẽ nhiều lớp áo với ba cái khăn len nhưng vẫn run rẩy với thời tiết này. Trên đôi vai gầy của bà là chiếc đòn tre, một bên là cái bị, một bên là đùm rau muống buộc sơ sài bằng mấy sợi dây nilông.
Đã 85 tuổi nhưng bà vẫn dậy lúc 5 giờ sáng hái đôi, ba chục mớ rau muống sạch rồi tất tả ra xe buýt từ Hưng Yên về Hà Nội. “Rau ở quê rẻ mà nhà ai cũng có nên chả bán được cho ai, lật đật về Hà Nội may ra kiếm được đôi ba đồng góp tiền đóng học phí cho đứa cháu mồ côi đang học lớp 12” - tiếng bà lão nghèn nghẹn trong gió đông.
Chợt một phụ nữ trung niên đi xe Attila tấp vô lề đường, ngồi xổm, tay bốc mớ rau: “Bà còn mấy mớ đây? Để cháu mua nốt cho bà về sớm, kẻo lạnh”. Hóa ra chị này là khách quen của bà lão.
Chợt thấy lòng ấm lại giữa mùa đông giá rét. Đâu phải khăn choàng, áo lạnh mà chính tình người đã sưởi ấm trái tim ta, làm tan biến cái giá lạnh của mùa đông rét buốt, phải không nhật ký?
HOÀNG GIANG

 Một câu chuyện thật cảm động, một sự giúp đỡ người khác, một tấm gương hy sinh của bà cụ, một gương sáng đáng cho mọi người biết như Chúa đã nói: “Ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời.” (Mt 5, 16)

Lạy Cháu Giêsu, xin cho con biết giúp đỡ người khác nhất là anh em của mình, biết làm gương sáng cho con em của con noi theo bằng cuộc sống thường nhật của con.

Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2017

Đến với Chúa

Người bảo các ông: "Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút." Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống nữa. (Mc 6,31)


Lạy Chúa Giêsu, xin cho con biết sắp xếp thời gian để làm việc, vui chơi, nghỉ ngơi, và nhất là đến với Chúa. Vì chỉ có Chúa mới ban cho con sức mạnh, không có Chúa con chẳng làm được gì cả.

Ơn cứu độ

Vì chính mắt con được thấy ơn cứu độ Chúa đã dành sẵn cho muôn dân: Đó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại, là vinh quang của Ít-ra-en Dân Ngài." (Luca 2,30-32)