Thứ Tư, 28 tháng 10, 2015

LỜI CẦU NGUYỆN CỦA CHỊ VERONICA PHONG CÙI


(Bài "Avec Une Infinie Tendresse")
Lạy Chúa, Chúa đến đòi con tất cả,
Và con đã tận hiến cho Chúa toàn thân.

Hôm xưa con mê đọc sách, nhưng giờ này con đã mù loà.
Con thích chạy nhảy trong khu rừng hoang vắng,
Nhưng hiện nay hai chân con đã thành bất toại!
Con thích đi hái những bông hoa dại dưới nắng trời xuân,
Nhưng ngày nay hai bàn tay ấy không còn nữa!
Là phụ nữ, con ưa nhìn mái tóc mây mượt mà óng ả,
Nhìn những ngón tay mềm mại xinh đẹp,
Nhìn tấm thân liễu đào kiều diễm.
Nhưng giờ này trên đầu con không còn một sợi tóc,
Những ngón tay mịn mà của tuổi giai nhân ngày xưa,
Hôm nay chỉ là những thanh gỗ nhỏ khô cứng!

Lạy Chúa, xin nhìn đến thân con hồi nào mỹ lệ,
Hôm nay đã tàn tệ, nhưng con không dám trách than:
Con tạ ơn Chúa, và ngàn đời con sẽ hát lời ca ngợi.
Và giả như con có chết đêm nay đi nữa,
Con tin chắc đời mình đã được sung mãn dồi dào.
Là vì sống bằng tình yêu, con được quá những gì lòng con ước nguyện.

Lạy Cha chí nhân,
Với đứa con Veronica, Cha đã quá nhân từ hiền hậu.
Quỳ hôm nay, con cầu cho những ai phong cùi trong thể xác,
Nhưng nhất là những ai "phong cùi" trong tâm linh nội diện:
Vì họ có thể đổ xô, gục ngã, tàn phế, tiêu tan:
Chính những lớp người này con càng thành tâm yêu mến,
Và trong âm thầm con nguyện hiến đời mình cho họ,
Bởi vì họ với con là anh chị em một nhà!
Lạy Chúa của lòng con yêu mến thiết tha,
Con dâng lên Chúa tấm thân phong cùi thể xác này,
Để cho họ không còn phải nếm phiền muộn, đắng cay,
Không còn phải lạnh lẽo và khổ đau chua xót,
Vì chứng phong cùi ghê gớm xâu xé tâm linh họ!

Lạy Cha chí nhân,
Con vẫn là đứa con gái bé bỏng thân tình,
Xin cầm tay dẫn con đi, như người mẹ dẫn đứa con thơ dại;
Xin xiết chặt con vào trái tim Cha đang rộng mở,
Như người Cha ấp ủ đứa con nhỏ bé hồi nào!
Xin cho con chìm sâu trong đáy huyệt lòng Cha,
Ở mãi trong đó với những người con yêu thương trìu mến,
Vì ở đó là hạnh phúc thiên đàng trường sinh vĩnh cửu!

Cảm ơn Cha.


Đức ông Vinh Sơn Trần Ngọc Thụ (dịch)

Nguồn:  Xem thêm

Chị Veronica đã biết noi theo Chúa Giêsu siêng năng cầu nguyện: "Chúa Giêsu lên núi cầu nguyện, và suốt đêm, Người cầu nguyện cùng Thiên Chúa." (Lc 6,12)
Lạy Chúa Giêsu, xin cho con biết học nơi chị Veronica biết tìm đến với Chúa trong mọi hoàn cảnh.

Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2015

Chiến lược sóng vỗ bờ

Tiến sĩ nhận định như thế nào về ý đồ của Trung Quốc qua tuyên bố sắp sửa hoàn tất việc bồi đắp tại các bãi đá mà nước này chiếm giữ phi pháp ở Trường Sa?
Chiến thuật của Trung Quốc ở Biển Đông đã từng được gán cho rất nhiều biểu tượng như lát cắt salami, không chiến tự nhiên thành...
Tôi thì thích hình tượng chiến thuật sóng vỗ bờ hơn. Năm nào Trung Quốc cũng có hoạt động mới, ý đồ mới như những đợt sóng rất mạnh, giảm dần chút ít tạo cho nạn nhân quen dần. Năm sau lại tiếp tục. Sóng càng mạnh khi bờ đê yếu và cũng biết cách thích nghi khi gặp bờ đê “cứng đầu”. Các hoạt động của Trung Quốc thường khởi động mạnh vào mùa xuân và đột ngột giảm trước mùa mưa bão.
Trung Quốc tuyên bố sắp sửa hoàn tất việc bồi đắp các bãi đá không có nghĩa là nước này phải điều chỉnh chính sách của mình do sự phản ứng của cộng đồng quốc tế. Theo tôi có mấy lý do: mùa mưa bão đã đến, không muốn thì Trung Quốc cũng phải giảm bớt cường độ xây dựng; giảm bớt căng thẳng với Mỹ trước chuyến thăm của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình; xoa dịu cộng đồng quốc tế, tỏ rõ Trung Quốc là nước lớn biết kiềm chế; đánh lừa dư luận để tiếp tục củng cố các căn cứ quân sự trên các đảo nhân tạo dưới vỏ bọc dân sự và lôi kéo các nước thực hiện chiến lược con đường tơ lụa trên biển.


NGƯỜI MẸ CỦA TÔI

1- Nước mắt mẹ không còn
Vì khóc những đứa con
Lần lượt ra đi, đi mãi mãi
Thời gian trôi qua
Vết thương trên thịt da đã lành theo năm tháng
Nhưng vết thương lòng mẹ vẫn còn nặng mang
Mẹ Việt Nam ơi ! Mẹ Việt Nam ơi !
Khi con đi qua khắp nẻo đường
Nghe đau thương chìm trong khói sương
Mong sao cơn mưa gió vô thường
Không lung lay làm rớt hạt sương
Mẹ Việt Nam ơi ! Mẹ Việt Nam ơi !
Mây khói tan rồi còn lại mẹ tôi


2- Đất nước nay vẫn còn

Còn có những đứa con
Dù đi xa muôn phương vẫn nhớ
Mẹ đang cô đơn
Chúng con yêu mẹ hơn mỗi chiều nghiêng nghiêng bóng
Ghi khắc trong lòng hình dáng mẹ ngồi trông
Mẹ Việt Nam ơi ! Mẹ Việt Nam ơi !
Cho con xin chia sớt nỗi buồn
Cho con xin xẻ đôi bát cơm
Cho con hôn đôi mắt mỏi mòn
Cho con soi lại bóng hình con
Mẹ Việt Nam ơi ! Mẹ Việt Nam ơi !
Xin cám ơn Người , người mẹ của tôi....

Ai cũng có mẹ, được mẹ nuôi dưỡng, dậy bảo,  hy sinh cuộc đời cho con ăn học để trở thành người. Vậy người mẹ yêu quý biết bao, nên con luôn kính trọng mẹ của mình.
Nhưng Chúa Giê-su lại bảo:  Người nghe và giữ lời Chúa thì là mẹ của Người. Đây không phải là Chúa hạ thấp Đức Maria, mà là tôn vinh Người mẹ của mình, vì Đức Maria luôn “khiêm nhu, lắng nghe Lời Chúa, suy gẫm trong long, và thực hành Lời Chúa.”. Đức Mẹ là người có phúc hơn cả, như bài Tin Mừng hôm nay: Khi ấy, Chúa Giêsu đang giảng cho dân chúng, thì từ giữa đám dân chúng, có một phụ nữ cất tiếng nói rằng: "Phúc cho dạ đã cưu mang Thầy và vú đã cho Thầy bú!"  Nhưng Người phán rằng: "Những ai nghe và giữ lời Thiên Chúa thì có phúc hơn". (Lc 11,27-28)
Lạy Chúa Giê-su, xin cho con biết khiêm nhường, lắng nghe Lời Chúa dậy và biết thi hành Lời Chúa. Lạy Mẹ Maria, xin Mẹ nguyện cầu cùng Chúa cho con biết noi theo Mẹ trong cuộc sống của mình, để con trở thành con Mẹ, là an hem của Chúa.


Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2015

Ăn chay

Khi ấy, Chúa Giêsu sang miền Giêsarênô, các môn đệ Gioan đến gặp Người mà hỏi: "Tại sao chúng tôi và những người biệt phái thì giữ chay, còn môn đệ của Ngài lại không?"  Chúa Giêsu nói với họ rằng: "Làm sao các khách dự tiệc cưới có thể buồn rầu khi tân lang đang còn ở với họ? Rồi sẽ có ngày tân lang ra đi, bấy giờ họ mới giữ chay.  Không ai lấy vải mới mà vá vào áo cũ, vì miếng vải mới làm áo dúm lại, và chỗ rách lại càng tệ hơn.  Người ta cũng không đổ rượu mới vào bầu da cũ, chẳng vậy, bầu da vỡ, rượu đổ ra, và bầu da hư mất. Nhưng rượu mới thì đổ vào bầu da mới, và cả hai được nguyên vẹn". (Mt 9,14-17)

Vui mừng

Khi con gái làm theo lời mẹ dặn
Cô con gái trước khi về nhà chồng được bà mẹ căn dặn rằng:
- Về bên ấy con phải giữ gìn ý tứ, ăn coi nồi, ngồi coi hướng nghe con.
Cô con gái vâng vâng dạ dạ. Nhưng chưa đầy một tháng thì bà sui trai qua than phiền với bà sui gái:
- Trước khi con chị về bên này, chị không hướng dẫn gì cho nó sao?
Bà sui gái bảo:
- Sao lại không, chị! Tôi dặn dò nó thật kỹ lưỡng là 'ăn phải coi nồi, ngồi phải coi hướng' đó chị à.
Bà sui trai đập tay lên đùi nói:
- Hèn gì! Lúc ăn thì nó luôn luôn coi nồi nào ngon mới ăn. Còn lúc ngồi vào bàn thì nó chọn hướng nào có đồ ăn nhiều thì mới ngồi.
- !?!
Ai cũng nhận thấy: vui nhất của người con gái là ngày lên xe hoa về nhà chồng (trừ những người đi tu). Nhưng đừng mừng vội, vì làm dâu ….. cũng như các tông đồ ngày xưa Chúa cho trừ được ma quỷ đã vội vui mừng hớn hở, nhưng Chúa Giê-su lại dậy các ông:
Dù vậy, các con chớ vui mừng vì các thần phải vâng phục các con; nhưng hãy vui mừng vì tên các con đã được ghi trên trời".

Lạy Chúa Giê-su, xin Chúa giúp con thực hành những điều Chúa truyền dậy, để con có thể vui mừng vì tên các con đã được ghi trên trời.